THÁNH NGÔN
THẦY, các con
Tr..., Thầy đã nhiều phen để lời khuyên nhủ các môn đệ về việc dùng công tâm, hòa thuận, mà hành đạo cho vuông tròn phận sự, mà Thầy những buồn trông thấy các con chưa gì mà vội phân tay chia nẻo! Mỗi đứa đều lấy sự háo danh cầu tiến mà quên cả nghĩa vụ xứng đáng của Thầy đã lắm phen phú thác. Thầy dẫn các con đến khỏi mấy nơi khốn cùng rồi, mà các con chưa để hết tấc lòng chung lo đặng ngăn ngừa những sự gay trở sẽ đến sau nầy nữa, thì nền Đạo lo thế nào lập thành cho kịp ngày giờ mà vớt muôn ngàn sanh chúng.
Một đứa vun quén, mười đứa cản ngăn, lớn nhỏ chẳng phân minh, xem Thiên tước của Thầy ban dường như một chức vô vị ở cõi trần, lấy thế lớn, lực to mà ép đè hạnh nhiều đứa.
Than ôi! Các con xa Thầy chưa mấy ngày, thì mối Đạo lớn lao đã thành một bàn hội vô giá trị ở cõi trần thế nầy, mấy đứa mong chác sự phá hoại ấy, lại là mấy ngọn đèn của Tòa Tam Giáo khêu lên để dìu đường cho cả chúng sanh, thì con phải nghĩ đến hành trình của Đạo phải đến thế nào? Công chỉ dẫn của Thầy phải lửng đửng theo giọt thủy triều mà rồi rốt cuộc lại bến khổ cũng chưa xa, ngôi xưa còn lánh mãi, thảm thay! tiếc thay!
Thầy đã nói bầy hổ lang, lũ quỉ mị đã sẵn bên mình của mỗi đứa mà con lớn nhỏ gì cũng chẳng để ý đến. Thầy nắm cân thiêng liêng, há dễ để tay sửa nét công bình sao?
Nhiều đứa lại chẳng kể đến lời Thầy là gì? Ôi! Con ngỗ nghịch, trách sao chẳng vướng Thiên điều khổ nạn, chúng nó đã gieo ác cảm lừng đến Tam Giáo Đài thế thì bước đường sau nầy Thầy khó cứu rỗi được. Con đã để hết tấc thành vào Đạo, thế mà cũng khó gỡ sự rối rắm ấy được, buộc Thầy phú rủi may của chúng nó cho Tòa Tam Giáo định liệu. Còn sự tự hối của mỗi đứa, sau nầy ra sao, thì tăng tội, phước cũng vì đó mà châm chế.
Trước khi ngưng cơ, Thầy đã cho lịnh dùng cơ bút thế nào. Thầy tưởng mỗi Thiên phong đều đặng Thánh ngôn của con đã ban hành, sao còn có ra việc bất minh ấy là con chẳng nói tất cho mỗi Thiên phong rõ và ban hành Thánh ý để cho chúng nó chác lấy vào mình, thì con cũng không khỏi chia một phần trong ấy.
Còn nữ phái chưa có vẻ gì gọi là Đạo, một hai đứa hành đạo, cả trăm đứa cầu vui thế nào Đạo thành, con. Thầy đã nói giao hết chúng nó nơi đây cho con, thì mỗi mỗi đều ghé mắt đến mà cải sửa cho kịp giờ mới là khỏi sơ thất lớn lao.
Từ đây mỗi lần nhóm Bàn Chủ Sự đặng liệu tính việc chi, thì con phải có mặt và y theo lời đã dạy. Phải có ba Chức Sắc Hiệp Thiên Đài có trách nhậm xứng đáng thì những việc bàn tính mới tiện thi hành.
N..., nó ở xa không thể giúp con mà đi hội thường đặng. Còn L... thì cũng chẳng dứt nét phàm.
Ôi! Con phải cam lòng gánh vác sự khó khăn, nhứt là trong lúc nầy. Con nên biểu C... nó lấy lời Thầy dạy làm trọng, những sự tranh tụng là những nét của phàm tâm, chẳng đủ chi lay động chí của các Đấng chân thành vì Đạo.
Thầy ban ơn cho các con.
Thăng.
(Trích từ Thánh Ngôn Hiệp Tuyển Q2 / bài 41)