|
Trần Thắm
Chiều thứ sáu, mưa lâm râm đến khuya thì tạnh, trăng nửa vầng trong veo treo cao.
Chạy thể dục lòng vòng, hết mùa hoa nên không men theo những bờ bụi trên các lối nhỏ mà đường hoàng phi ra lộ chính, có hàng cây đậu mưa tán xoè như cái dù.
Sau mưa, không khí trong lành mát dịu, từng bước chân như nhẹ hơn khi bắt đuợc mùi thơm, thoảng lắm, khoảng có khoảng không, nên kích thích sự tò mò, chỗ nào nghe ngòn ngọt là đứng lại đi loanh quanh định vị.
Biết là hoa đậu mưa, nhưng hương thơm đêm cũng ... ma quái lắm, không toả hương nồng nàn, cứ theo gió mà đưa lang bạc, làm mình muốn đoán phải tinh ý một chút. Rốt lại cứ như chơi đuổi bắt ngay gốc cây, ngờ nghệch đi, bắt gió tìm hương, quên mất đường về không còn trăng trên đỉnh. Ngủ thật ngon, ngòn ngọt mùi đậu mưa.
Sáng thứ 7 dậy sớm mở mắt thấy có nắng, cười trong bụng, quyết định đi mua trái cây về... cúng giỗ Nội. Trên đường đi thấy có vài người già đi tập thể dục đang nhặt trái mai chín, có người khỏe một chút đang ôm cây... rung. Đi qua rồi ngẫm nghĩ sao, quay trở lại loay hoay tìm cách leo lên cây, cũng chỉ dám đứng trên những nhánh thấp. Các Bác phía dưới chỉ trỏ nói gì em nghe hiểu không hết, chắc kêu cứ thả đại xuống, như vậy nát hết, đang đong đưa nghe tiếng nói vọng lên... con gái nhà ai mà hái trộm mai nhà ta. Ui, mấy em trai giờ này mới thức, cô ba hái gần hết cây rồi nhá. Hai chú chàng đang leo lên, kiểu này chắc gãy cây, đành phải xuống gốc ngồi... ăn.
Sau khi trút hết túi mai biếu các Bác để chuyền túi, không lên hái tiếp. Loay hoay dưới gốc chán, chụp hình các chú đang thu hoạch hăng say, ngoan ghê. Ngồi nhai đuợc một lúc, có hai tên con trai đi ngang, cũng ghé vào. (Hai tên này lớn hơn nên không chịu leo, hư thế, một tên mặc quần ngang gối nói không thể leo, thật là đáng đánh đòn). Thấy em nhai... tích cực quá, chú ta hỏi: Sáng chưa ăn gì mà nạp mai vào là tiêu bao tử đó. -Mặc kệ, đang đói mà, mai chín cây cũng ngọt, chắc không sao. Đại hội mai tại gốc, chà, vui và ngon.
Các chú hỏi sao hôm nay đi đâu sớm vậy ?
Mới hé răng là mua trái cây cúng giỗ, cả bọn lao nhao... cho ké, mà chỉ cúng trái cây thôi là... hư, phải nấu gì chứ. Thế là các chú tính... cô ba cứ đi chợ mua đồ về nhà chú kia nấu, không cần mua trái cây, mai chín vừa hái tươi nguyên xem như tấm lòng các chú góp cùng, hic, đúng là...
Không tìm mua được nhang trong siêu thị gần truờng, tên chủ nhà nhớ là hôm sinh nhật còn nến nhỏ, vậy là tâm hương thay bằng tâm đăng. Cũng hay. Các chú hân hoan nói... kiểu này khấn vái 5 phút sau được ăn rồi, pó tay thật.
Không kịp làm nhiều thứ, chỉ 3 món: mì kuksu, nộm (gỏi) rau cần, rau xào, không cơm canh, hic, không có trà, thôi thì nước trắng, tên chủ nhà hỏi:
Tính cúng mấy người.
Em nói: Ông và Bà.
Chú ta xếp một cái muỗng và một đôi đũa, nó nói Ông gắp, Bà chan là hợp lý, không tranh giành....
Chuẩn bị rất nhanh vì đồ chay mà, mua rau về cho ba chú nhặt gốc, em luộc mì, xào với ... tiêu, rau cũng vậy.
Khi khấn vái, một chú than: "Ông Bà dùng tạm, cháu của Ông bà.... chưa gã chồng được". Lúc nhập "tiệc", các chú phải lôi hết cơm nguội, thịt kho của chủ nhà ra bổ sung, đã vậy em còn gầm gừ, theo lẽ giờ này cô ba đuợc ngủ thêm giấc nữa, các chú làm rộn quá.
Một Bác hỏi (là anh bạn lớn hơn vài tháng): Ông Bà chỉ thích ăn rau thôi à?
Em nói... em chưa thấy mặt Ông bà nên không biết Ông bà thích món gì, lúc ở nhà em toàn nấu những món em thích. Em thêm một đoạn "thê lương" của Ông bà hàng xóm để các chú tỉnh ngộ: "Kế nhà em có hai Ông bà già sống một mình, vì các con lớn lên có gia đình ra riêng hết. Nhà rất thiếu thốn nhưng Ông bà không than thở với con một lời nào. Nhà em mà có nấu chè, Má bảo em đem biếu, em vừa về tới nhà là Bà đem trả bát, nói: Ông khen chè ngon lắm, ui chà, nghe bắt nao lòng. Khi Ông bệnh nằm trên giường như ngọn đèn lay lắc, người con trai cả đem về một hộp bánh hạnh nhân thật to, đem tận giường mời, Ông móm mém cười và lắc đầu, còn Bà đứng kề bên mà ứa nước mắt".
Một em trai buộc miệng nói: Chị ... ác quá, làm em nuốt không trôi.
Mắt em cũng nhập nhoè nói, không có ruột thịt, mà mỗi khi nhớ Ông bà, thấy lòng mình xót lắm, con cái không phải nghèo đến nỗi không mua biếu Cha mẹ đựơc chút bánh ngọt, chỉ bởi ... vô tâm.
Nói với ai, hay nói với lòng mình? ◙ |