|
Uyên Trang sưu tầm
Nghề thuốc vất vả
Ba đứa trẻ vào tiệm thuốc bắc. Một đứa hỏi mua 500 đồng cam thảo.Ông thầy thuốc dù đã rất già nhưng vẫn vui vẻ bắc thang leo lên trên kệ ở tuốt trên cao bê cái thấu thuốc xuống. Bán xong, ông leo thang trở lên cẩn thận cất cái thấu thuốc lại chỗ cũ. Trở xuống, ông hỏi đứa thứ hai:
- Còn cháu mua thuốc gì?
- Cháu mua 500 đồng cam thảo.
Ông thầy bực mình, nhưng cũng đành chiều khách, lại bắc thang leo lên lấy thấu cam thảo xuống bán. Sợ như lần trước, ông hỏi luôn đứa thứ ba:
- Còn mày mua 500 đồng cam thảo luôn hả?
Đứa bé lắc đầu. Ông thầy yên chí, bắc thang leo lên cất cái thấu cam thảo, rồi leo xuống, hỏi nó mua gì. Thằng bé nói:
- Dạ ông bán cho cháu 1.000 đồng cam thảo.
Đi nhậu về!
Đứng trước cửa nhà say đến nỗi không nhớ tên vợ, anh chàng nọ cứ gọi “Ấy ơi, ấy ơi!”. Cô vợ trong nhà nghe giọng say rượu, lại không gọi rõ tên nên không thèm mở cửa. Bí quá, chàng ta rút “alô” ra gọi cho ông bố vợ:
- Alô, alô bố đấy à? Bố cho con hỏi vợ con nó tên gì ấy ạ?
- Mày làm gì mà quên cả tên vợ mày thế hả?
- Dạ. dạ... con đi uống rượu về say quá nên quên mất. Bây giờ vợ con nó không mở cửa cho vào nhà bố ạ.
- Thế à? mày nhắc bố mới nhớ. Chết thật, đến tên vợ tao tao còn chẳng nhớ nữa là tên vợ mày. Đang đứng ngoài đường à? Tao cũng thế! ◙ |